DANNY ROSE – NÓI NHIỀU NHƯNG NÓI KHÔNG SAI

Về những vấn đề như phân biệt chủng tộc, hội chứng trầm cảm hay thậm chí cả việc chuyển nhượng của Tottenham, hậu vệ trái của đội tuyển Anh không bao giờ giữ im lặng. Và thường thì anh luôn nói đúng. Vậy thì tại sao cầu thủ này lại gây ra nhiều tranh cãi đến vậy?

Khi mà Danny Rose lên tiếng thì mọi người sẽ lắng nghe. Không chỉ bởi anh nói hay, mà còn bởi anh là một trong số ít những tiếng nói đủ thú vị trong số vô vàn cuộc hội thoại đơn điệu.

Không ngạc nhiên khi điều đó là một con dao hai lưỡi. Bằng cách đó, Danny Rose đã trở thành một trong những cầu thủ gây nhiều tranh cãi nhất xứ sở sương mù, chỉ vì anh nói lên quan điểm của mình.

Tuyển thủ Anh lại lên mặt báo sau khi trả lời đầy lạc quan về một mùa hè kì lạ khi Rose không được tham gia vào chuyến du đấu tiền mùa giải của Gà trống với mục đích “tìm những cơ hội mới ở các đội bóng khác”. Rút cuộc thì Danny Rose đã ở lại với đội bóng thành London và quay lại với vị trí số một bên hành lang cánh trái quen thuộc, mặc dù Ben Davies vừa được Spurs gia hạn hợp đồng.

Rose cho rằng “ Tôi không cần phải chứng tỏ bản thân mình với ai cả. Ở cấp độ câu lạc bộ, tôi có một huấn luyện viên hiểu rõ về tôi. Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, tôi có một huấn luyện viên luôn chọn tôi mỗi khi tôi sẵn sàng ra sân.”

Nhiều cổ động viên Gà trống sẽ đồng tình rằng màn trình diễn của Rose ở mùa này là không được như kì vọng, tuy vậy thì câu trả lời của Rose chủ yếu gây phẫn nộ cho những cổ động viên mà đã không hài lòng với cầu thủ này suốt những mùa giải vừa qua.

Ở tuổi 28, Rose không phải là một cầu thủ thích giữ im lặng. Trong bóng đá, anh là một người vô cùng thẳng thắn; một cầu thủ thêu trái tim của mình lên trên áo đấu, và đôi khi để cảm xúc chi phối. Không như nhiều đồng nghiệp, Danny Rose không ngại chia sẻ suy nghĩ của mình về những vấn đề nhạy cảm. Trong 2 năm qua, Rose đã có những phát biểu hùng hồn về vấn đề nhận thức giá trị bản thân, phân biệt chủng tộc hay chứng trầm cảm. Vậy thì tại sao anh lại phải nhận những chỉ trích nặng nề đến vậy?

Đầu năm 2017, Danny Rose gặp phải chấn thượng nặng nhất sự nghiệp của mình: một chấn thương đầu gối khiến anh phải ngồi ngoài suốt 6 tháng. Khi chuẩn bị được quay lại sân cỏ, một cuộc phỏng vấn với tờ The Sun đã tiết lộ rằng Rose đang suy nghĩ về tương lai của mình tại Spurs.

Rose thổ lộ rằng “Tôi đang tiến dần đến cuối sự nghiệp và tôi muốn giành được những danh hiệu. Tôi khống muốn chơi bóng 15 năm mà không có nổi một danh hiệu.” Anh cũng cho rằng bản thân mình cùng nhiều đồng đội tại Spurs đang nhận mức lương quá thấp và đưa ra những nghi ngờ về chính sách chuyển nhượng của Gà trống mùa hè năm đó (2017). Rose nói rằng “Tôi không muốn 10 cầu thủ mới. Tôi muốn thấy hai hay ba cầu thủ mà không cần phải tra trên Google xem họ là ai. Tôi muốn những cầu thủ tên tuổi.”

Rõ ràng đây là một phát biểu không hề khôn ngoan của Rose. Các phương tiện truyền thông dậy sóng, các cổ động viên và những tờ báo thân tín của Spurs thắc mắc tại sao một cầu thủ chuyên nghiệp có thể nói những lời như vậy. Rose sau đó đã bị phạt và cảnh cáo bởi ban lãnh đạo Gà trống.

Vấn đề duy nhất ở đây? Đó là Rose nói đúng.

Đã đến rất gần với chức vô định Ngoại hạng Anh mùa 2015/2016, Spurs đáng lẽ phải nhắm tới những cầu thủ ở đẳng cấp cao hơn. Họ nên nhận ra giá trị của một trong những hậu vệ hay nhất nước Anh. Mọi người đã không công nhận được rằng Danny Rose đã phản ánh chính xác suy nghĩ và tâm trạng của các cổ động viên Gà trống – dù điều đó có khiến họ khó chịu đến mức nào. Đội bóng thiếu đi độ dày trong đội hình và cần được đầu tư. Kyle Walker được bán cho Manchester City với giá 50 triệu bảng Anh, và trong số 5 cầu thủ mà Spurs đem về trong kì chuyển nhượng hè 2017, chỉ có Davinson Sanchez có thể được coi là một bản hợp đồng tương đối thành công.

Nhưng dù sao thì Rose cũng đã bị chỉ trích. Anh bị cho là tham lam mặc dù đòi hỏi những điều mà bất cứ cổ động viên nào của Gà trống cũng điều mong muốn: sự thăng tiến.

Mùa hè sau đó, sau một mùa giải vật lộn với chấn thương, Rose tiết lộ về cuộc chiến của mình với chứng trầm cảm như một hệ lụy. Rose thú nhận rằng “Tôi đã trải qua một khoảng thời gian đầy thử thách ở Tottenham mùa này. Tôi đã phải đến gặp một bác sĩ tâm lý và được chẩn đoán mắc chứng trầm cảm, điều mà không ai biết. Tôi phải thoát khỏi Tottenham.”

Tình trạng tâm lý của Rose tiếp tục suy giảm khi anh phải đối mặt với ba vụ việc nghiêm trọng, vụ tự tử của chú anh, mẹ anh là bà Angela bị phân biệt chủng tộc cùng với vụ xả súng nhắm vào anh trai anh ngay trong căn hộ của gia đình. Một năm kinh hoàng đối với bất kì ai.

Trong phim tài liệu A Royal Team Talk: Tacking Mental Health của kênh BBC One, Rose tiết lộ rằng đã có những bình luận xoay quanh việc đầu óc của anh có gặp vấn đề hay không. Rose nói rằng “Vào mùa hè tôi có đàm phán với một đội bóng và họ nói rằng muốn gặp tôi để kiểm tra xem tôi có bị điên không vì những gì tôi đã nói và đã trải qua. Tôi đã cảm thấy xấu hổ, tuy nhiên tôi nghĩ rằng những gì tôi đã trải qua không ảnh hưởng đến công việc của tôi. Tôi vẫn luôn biết rằng mình sẽ cống hiến 100%.”

Hình ảnh trong phim tài liệu A Royal Team Talk: Tacking Mental Health của đài BBC One

Đó là một lời buộc tội thực sự nghiêm trọng.

Vào tháng Tư năm nay, Rose nói rằng anh không thể đợi để nhìn thấy mặt trái của bóng đá, sau vụ phân biệt chủng tộc ở trận đấu vòng loại Euro 2020 của đội tuyển Anh trước Montenegro. Lời nói của Rose nhận được gạch đá từ một số cổ động viên trên mạng xã hội; những người cho rằng việc bạn là triệu phú sẽ giúp bạn miễn nhiễm với những lời phân biệt chủng tộc.

Danny Rose có đủ lí do để ghét môn thể thao mà anh khao khát được yêu nó. “Khi mà các quốc gia chỉ bị phạt một khoản tiền tương đương với những gì tôi sẽ bỏ ra để đi chơi vào một buổi tối ở London, thì bạn mong đợi gì?”, một câu hỏi đậm chất Danny Rose. Phát biểu của anh đại diễn cho những cầu thủ đã chán nản với bóng đá vì sự thiếu hành động của các nhà lãnh đạo, chứ không phải cho những cầu thủ đã có thừa tiền và đang chờ đến ngày giải nghệ.

Và Rose không hề cô đơn. Ngay tháng này, cầu thủ trẻ 19 tuổi Jadon Sancho đã có những phát biết đồng tình với những suy nghĩ của Rose. Sancho nói rằng: “Điều đó (phân biệt chủng tộc) phải dừng lại. Nó khiến các cầu thủ mất tự tin và tình yêu dành cho bóng đá sẽ biến mất rất nhanh nếu nó không dừng lại.”

Jadon Sancho phát biểu khi được Sky Sport hỏi về trường hợp của Romelu Lukaku và nạn phân biệt chủng tộc trong bóng đá

Chúng ta muốn các cầu thủ trở nên thú vị hơn thay vì luôn đưa ra những câu trả lời dập khuôn mà chúng ta đã nghe cả nghìn lần như “một trận cầu buộc phải thắng” hay “110%”. Vậy mà khi họ đưa ra những câu trả lời táo bạo hơn thì họ lại bị dè bỉu. Có lẽ chúng ta đã quá quen với sự đơn giản của các cầu thủ đến mức khi một cầu thủ dám trở nên cá tính thì chúng ta lại cho rằng họ thiếu chuyên nghiệp.

Cổ động viên có lẽ muốn các cầu thủ ra sân, thi đấu tốt rồi về nhà, nhưng dù gì thì họ cũng chỉ là những con người bình thường với cảm xúc chân thật. Tiền bạc không thể chữa được trầm cảm, và nó cũng không giúp bạn tránh khỏi những lời lẽ phân biệt.

Tóm lại, hãy học tập Danny: một cầu thủ nên được tán dương vì sự dũng cảm thay vì bị kì thị bởi sự trung thực của mình. Các cổ động viên nên nhận ra điều này sớm ngày nào hay ngày nấy.

Bài viết được dịch từ FourFourTwo: Critics can attack Danny Rose for not keeping his mouth shut – but they can’t claim he’s wrong.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s