UNITED – ARSENAL: MỐI THÙ BỊ LÃNG QUÊN

Đêm nay, ở Old Trafford, Mason Greenwood sẽ là người lĩnh xướng hàng công của Manchester United. Ở tuổi 17, cậu bé này vẫn chưa được luật pháp cho phép mua rượu bia hay xăm mình. 

Đối với Greenwood, những trận đấu với Arsenal có lẽ không thực sự “lớn”. Tất nhiên, cậu ấy có thể xem những thước phim trên YouTube, và Solskjaer có thể kể lại những kí ức của bản thân, nhưng thế hệ của thanh niên 17 tuổi này là một trong những thế hệ đầu tiên không có vinh hạnh được xem tận mắt và cảm nhận sức nóng của một trong những cặp đấu chứa đựng nhiều mối thù nhất Ngoại hạng Anh. Vào năm 2002, khi Sylvain Wiltord mang lại chức vô địch Premier League cho Arsenal ngay tại Nhà hát của những giấc mơ, Greenwood mới 7 tháng tuổi. Khi Martin Keown gây sự với van Nistelrooy, cậu nhóc mới bước vào sinh nhật thứ 2. 

Đêm nay, lại là một trận đấu giữa United và Arsenal, nhưng nó không còn như trước nữa. Thực tế là cặp đấu này đã “mất chất” được một thời gian, khi những năm gần đây cả hai đội đều đang phải chật vật xoay sở trong top 6. Đối với United, những vấn đề của họ đang ngày càng lớn và ngày càng lộ rõ. Kể cả những người đồng hương của Solskjaer cũng không mấy lạc quan. Một nhà báo người Na Uy, sau khi được đặc phái đến Anh để theo dõi quá trình huấn luyện của Ole, hiện cũng đang rút ngắn hợp đồng thuê nhà của mình. Còn ở bên kia chiến tuyến, Unai Emery cũng đang phải rất nỗ lực để giữ chiếc ghế của mình. Sự trì trệ của Arsenal có thể thấy rõ ở một thông số thú vị: kể từ năm 2013, khi Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, họ là đội bóng duy nhất trong nhóm 6 ông lớn không thể thắng ở Old Trafford trong khuôn khổ Ngoại hạng Anh. 

Trái với viễn cảnh tăm tối hiện tại, quá khứ của Quỷ đỏ và Pháo thủ chứa đầy ánh hào quang, với vô số những cặp đối đầu đáng nhớ. 

Ferguson đối đầu với Wenger. Keown và Van Nistelrooy. Roy Keane và Patrick Vieira. Marc Overmars chạy xé gió trước khi sút tung lưới Schmeichel. Ryan Giggs khoe bộ ngực đầy lông lá sau bàn thắng để đời. Wiltord ghi bàn thắng ấn định chức vô địch tại Old Trafford. John O’Shea lốp bóng tinh tế ghi bàn tại Highbury. Anh em nhà Neville chơi đuổi bắt với Reyes. United chấm dứt chuỗi bất bại 49 trận của Arsenal. Vieira giành chức vô địch FA Cup với cú sút cuối cùng trong màu áo Pháo thủ.

Không mấy khi người ta lại thấy hai thế lực trong bóng đá liên tục đối đầu nhau trong một khoảng thời gian dài như vậy. Và khi có hai thế lực lớn gặp nhau, những câu chuyện hậu trường luôn luôn thú vị. Khi căng thẳng giữa hai đội bóng dâng cao, đã rất nhiều bên phải đứng vào can thiệp — từ giám đốc câu lạc bộ, liên đoàn bóng đá FA, hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp, cảnh sát, cánh báo chí, các bộ trưởng trong chính phủ, và cả Thượng nghị viện Vương quốc Anh. 

Sau trận đấu nổi tiếng năm 2004, mà sau này được biết đến dưới cái tên “Battle of the Buffet”, ông Dholakia, lãnh đạo đảng Dân chủ Tự do, đã yêu cầu sự chỉ trích của quốc hội dành cho “thái độ của những huấn luyện viên như Wenger và Ferguson, gián tiếp dẫn tới trận chiến trong đường hầm Old Trafford.” 

Richard Caborn, bộ trưởng thể thao từ năm 2001-07, chia sẻ với The Athletic: “Tôi đã phải khuyên hai ông ấy gọi một chiếc pizza, gặp nhau và nói chuyện giải quyết.” Mọi chuyện đã trở nên căng thẳng đến vậy. 

Và mối tư thù đã kéo dài từ cả thập kỉ trước đó. Ferguson từng cảm thấy không ổn khi Gary Lewin, thành phần trong đội ngũ y tế của Arsenal, được gọi lên phục vụ đội tuyển Anh cuối năm 1990. 

David Davies, trưởng bộ phận truyền thông của FA, kể lại, không giấu được nụ cười: “United lo rằng Arsenal sẽ nắm được tình hình chấn thương nội bộ. Thế nên ngay sau đó, Rod Thornley (thuộc đội ngũ của M.U.) cũng đã gia nhập tuyển Anh. 

Sự tranh đua lấn sang cả thị trường chuyển nhượng. Sau khi mạng lưới tuyên trạch ở Tây Ban Nha của Arsenal chiêu mộ thành công Cesc Fabregas, United cũng ngay lập tức dồn lực vào bán đảo Iberia, và đánh bại Wenger trong thương vụ Gerard Pique và Cristiano Ronaldo. 

Hồi đầu, Wenger rất bất ngờ và có phần tức giận trước những lời khích tướng của Ferguson: “Giáo sư cơ! Mọi người nói ông này là giáo sư hả? Nói 5 thứ tiếng! Tôi có thằng nhóc 15 tuổi ở Bờ Biển Ngà nói được 5 thứ tiếng.” 

Những ai hiểu Ferguson đều hiểu tại sao ông lại cư xử như vậy. Wenger được nhìn nhận là một “nhà cách mạng”, người đã thay đổi cung cách ăn uống và tập luyện của nền bóng đá Anh, trong khi bản thân chỉ được coi là một HLV Anh điển hình. 

Tuy nhiên, bản thân Ferguson cũng cách mạng không kém. Ông đã đập tan văn hoá rượu bia trong CLB, đòi hỏi các thước phim để phân tích, cũng như phân tích dữ liệu và thông số từ rất sớm so với phần còn lại của giải đấu. Từng mét vuông đất của Old Trafford đều được ông theo dõi, và yêu cầu tưới nước và cắt tỉa sao cho có lợi nhất cho các học trò của ông.

Tới khoảng năm 2005, những cuộc đấu khẩu bắt đầu dừng lại.

Wenger nói: “Tôi sẽ không bao giờ phát biểu về ông ta nữa. ”


Khi những lời qua tiếng lại dần tan biến, thì sự tranh đấu trên sân dường như không có dấu hiệu dừng lại. Trong quãng thời gian 7 năm từ 1998 đến 2004, United giành 4 danh hiệu, còn Arsenal có được 3. Trận bán kết cúp FA năm 1999 được coi như trận đấu lớn nhất kỉ nguyên TV của bóng đá Anh. Môn thể thao vua của nước Anh trở thành cuộc đua song mã giữa hai thế lực được đào tạo và huấn luyện bài bản. 

Đối với Ferguson, mỗi chiến thắng trước Wenger có thêm rất nhiều ý nghĩa, và, tương tự, những thất bại cũng đau đớn hơn. Khi United kiên trì bám đuổi Arsenal để giành lại vị trí đầu bảng năm 2003, ông luôn “nhử” Wenger. Thế nhưng, khi mọi cánh nhà báo đều đổ dồn sự chú ý về cuộc họp báo trước trận đấu quan trọng ở Highbury vào tháng tư, họ đã phải mừng hụt, khi Ferguson không hề đụng chạm gì đối thủ. Thay vào đó, ông dành lời khen cho đội bóng của mình. 

“Ông ấy đã thực sự khiến mọi người bất ngờ,” một nhân vật trong phòng thay đồ kể lại. “Chúng tôi đã thực sự nghĩ ông ấy sẽ tiếp tục chĩa mũi giáo vào đối thủ. Nhưng hôm đó ông ấy đã thực sự bình thản. United hòa 2-2 đêm sau đó (và giữ khoảng cách 3 điểm so với đối thủ trực tiếp). Arsenal đã phải chịu tổn thất lớn sau khi Sol Campbell phải nhận thẻ đỏ vì một pha cùi chỏ. Cuối trận, Ferguson làm một điều rất bất ngờ. Ông tiến về khán đài nơi người hâm mộ United tập trung và giơ hai nắm đấm lớn. Đó như một lời nhắn cho những người hâm mộ và cầu thủ của Man United, cũng như phòng thay đồ của Arsenal, ‘Thế là tôi thắng rồi nhé.’”

Nếu có một điểm yếu để khai thác giữa hai đội, đó có thể là khu trung tâm khá “hiền” của Arsenal. Paul Scholes từng nói rằng trong một lần bàn bạc trước trận, không một lần quả bóng được nhắc đến (ngụ ý rằng United chỉ tập trung vào các pha tay đôi). Tuy nhiên, những Lauren hay Kanu thì không đồng tình. 

“Chúng tôi đều là những chiến binh,” Kanu chia sẻ, khi hiện tại đang ở Nigeria làm việc cùng tổ chức Kanu Heart Foundation. “Bạn luôn phải mạnh mẽ. Họ đã khiến chúng tôi phải thực sự nhập tâm. Họ biết họ không thể để chúng tôi vận hành lối chơi, nên bất cứ điều gì cản được chúng tôi, họ sẽ làm. Nhưng khi bạn được tập luyện với Martin Keown hay Tony Adams, bạn luôn được chuẩn bị rất kĩ càng. United làm những gì trong trận đấu, thì khi tập luyện, hai ông ấy cũng làm những điều tương tự.”

Wenger đúng là đã phàn nàn về lối thi đấu thô bạo của United, nhưng trong phòng thay đồ, mọi người đều chấp nhận điều đó. Lauren chia sẻ: “Họ biết rằng những Pires hay Reyes được đến từ những nền bóng đá khác, nơi họ được trọng tài bảo vệ nhiều hơn. Họ biết điều đó, nên mới sẵn sàng để Neville đạp Reyes–đó là cách duy nhất để ngăn cản những cầu thủ kĩ thuật như anh ta. Nếu họ đá quá thô bạo, chúng tôi sẽ không thể trụ nổi 90 phút. United đã tung tối đa sức lực của họ để đạt được điều họ muốn. Và chúng tôi chấp nhận điều đó.”

United đã chấm dứt chuỗi bất bại của Arsenal, còn triều đại của Wenger dường như cũng đã đi xuống kể từ đó. 

Giờ đây, thực tại u ám cũng đang bao trùm Nhà hát của những giấc mơ, và thứ Hai này, khi hai đội gặp nhau, họ sẽ được coi như hai đối thủ “hạng xoàng” của Europa League. 

Liệu có bao giờ quay lại được như ngày xưa?

Bài viết được dịch từ The Athletic: “Manchester United v Arsenal: the Premier League’s lost rivalry”

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s